Nếu Hội Thánh phải theo lời Kinh Thánh, thì Hội Thánh phải có danh xưng theo lời Kinh Thánh. Tuy nhiên, có nhiều Hội Thánh được lập nên bởi con người với nhiều danh xưng và danh hiệu do con người lập. Những điều này đã xảy ra như thế nào? Một số những danh xưng này được đặt ra để tôn vinh những người sáng lập của họ, như “Lutheran”. Một số chúng đề cao một sự dạy dỗ như phép báptêm hoặc là một phương cách thực hiện công việc của Chúa. Một số chúng ca ngợi một ngày như ngày lễ Ngũ Tuần hoặc ngày Sa-bát. Vẫn còn một số khác nhấn mạnh trên hình thức cai trị bằng cách nhấn mạnh công việc của các trưởng lão của Hội Thánh. Nhưng tất cả những điều này, và bất kỳ điều gì khác mà có thể được nhắc đến, đã lấy đi hết sự vinh hiển, sự ngợi khen, sự tôn kính mà thuộc về Đấng Christ, mà đặt vào những danh xưng, danh hiệu đó và những sự diễn đạt mà có nguồn gốc từ loài người.

Những danh xưng và danh hiệu do con người đặt ra là sai vì nhiều lý do khác nhau. Thứ nhất, chúng gây nên sự phân rẽ. Chúng làm nên sự phân biệt cái mà Đức Chúa Trời đã không có ý định phân biệt. Chúng phân rẽ con người với con người. Chúng đối nghịch với chính lời cầu nguyện của Đấng Christ như được ghi trong Giăng 17 khi Ngài cầu nguyện rằng chúng ta hết thảy đều trở nên một. Thứ hai, chúng bị đoán xét trong lời của Chúa. Trong 1 Cô-rinh-tô 1:10-17 sứ đồ Phaolô bày tỏ những anh em của ông có lỗi vì mang những danh xưng của con người, vì vậy đã phân rẽ thành bè đảng và bè phái. Thứ ba, những danh xưng của con người được thay thế thay cho danh của Chúa. Nhưng chúng ta đọc liên quan về danh của Đấng Christ thì “Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.” (Công vụ các sứ đồ 4:12). Thứ tư, những danh xưng và danh hiệu do loài người đặt ra làm cho người ta lầm lạc, rối trí và tạo nên những ấn tượng sai lầm trong vòng những người không tin. Chúng gây nên sự không tin. Thứ năm, chúng sẽ khiến tất cả những ai mang danh chúng, và tất cả những ai đã quay lưng với Đấng Christ bởi vì chúng, đi đến sự hư mất. Chính vì những lý do này cho nên chúng là sai và có tội.

Nhưng đối với Hội Thánh, Đấng Christ đã hứa lập Hội Thánh ( Ma-thi-ơ 16:18). Hội Thánh được phán rằng Ngài đã mua chuộc Hội Thánh bằng chính huyết của mình (Công Vụ Các Sứ Đồ 20:28), rằng Ngài là cứu Chúa của Hội Thánh (Ê-phê-sô 5:23), và là đầu của Hội Thánh (Cô-lô-se 1:18). Điều đó là một sự thật hiển nhiên khi Hội Thánh mang danh của Ngài để tôn vinh Đấng sáng lập, Đấng xây dựng, Đấng cứu chuộc, và Đầu của Hội Thánh. Vì vậy khi Phao-lô viết cho Hội Thánh tại Rô-ma, và đã gửi cùng với những lời chào của các Hội Thánh ở khu vực của ông, ông nói “Hết thảy các Hội thánh của Ðấng Christ chào anh em.” (Rô-ma 16:16). Kế đến nói về Hội Thánh tại Cô-rinh-tô ông nói “Vả, anh em là thân của Ðấng Christ, và là chi thể của thân, ai riêng phần nấy” (1 Cô-rinh-tô 12:27). Vậy thì từ khi thân thể là Hội Thánh (Ê-phê-sô 1:22-23), ông nói đơn giản về Hội Thánh Đấng Christ. Hội Thánh cũng được gọi là Hội Thánh của Đức Chúa Trời (1 Cô-rinh-tô 1:2; Công vụ Các Sứ Đồ 20:28) nước Đức Chúa Trời (1 Cô-rinh-tô 6:9), nước của Đấng Christ (Ê-phê-sô 5:5), nước của Con rất yêu dấu Ngài (Cô-lô-se 1:13), nước đời đời của Chúa chúng ta (2 Phi-e-rơ 1:11), Hội Thánh (Công Vụ Các Sứ Đồ 13:1), Hội Thánh của Đức Chúa Trời hằng sống (1 Ti-mô-thê 3:15), Hội Thánh của con đầu lòng (Hê-bơ-rơ 12:23), .v.v.

Vì vậy Hội Thánh không được đặt tên bằng bất cứ danh xưng hoặc sự diễn đạt nào khác ngoài Kinh Thánh. Tương tự, Hội Thánh nên được nhớ rằng Hội Thánh thuộc về Đức Chúa Trời, thuộc về Đấng Christ và ngược lại. Cũng vậy, hết thảy những danh xưng trên chỉ đến Hội Thánh mà Đấng Christ đã lập. Nếu Hội Thánh không phải là Hội Thánh của Đấng Christ, vậy thì Hội Thánh sẽ là của ai? Hơn nữa, với tất cả những danh xưng và sự mô tả về Hội Thánh, dường như có người nào đó thật sự có tham vọng lìa khỏi lời Kinh Thánh để chọn danh xưng khác cho Hội Thánh của Chúa. Nhưng chúng ta hãy ở cùng với Kinh Thánh và gọi Hội Thánh bằng những gì mà Kinh Thánh gọi. Vậy thì chúng ta sẽ đúng.

Đối với những danh xưng cho các thành viên của Hội Thánh, Kinh Thánh cũng nói rất rõ ràng. Bắt đầu từ tiên tri Ê-sai nói rằng Đức Chúa Trời sẽ ban cho dân của Ngài một danh mới (Ê-sai 62:2). Danh đó đã được gọi bởi sứ đồ Phao-lô nhiều năm sau đó (Công Vụ Các Sứ Đồ 9:15), nhưng nó đã không được ban cho đến khi dân ngoại đã có một cơ hội vâng phục Đức Chúa Trời. Tất cả những điều này được ứng nghiệm tại An-ti-ốt xứ Syria khi các môn đồ lần đầu tiên được gọi là các tín đồ Đấng Christ ở tại đó (Công Vụ Các Sứ Đồ 11:26). Sau đó, chúng ta tìm thấy sứ đồ Phao-lô đang giảng cho vua Ạc-ríp-ba, và vua trả lời rằng, “Vua Ạc-ríp-ba phán cùng Phao-lô rằng: Thiếu chút nữa ngươi khuyên ta trở nên tín đồ Ðấng Christ!” (Công vụ các sứ đồ 26:28). Cuối cùng,  chúng ta thấy Phierơ nói “Nhưng nếu có ai vì làm tín đồ Ðấng Christ mà chịu khổ, thì đừng hổ thẹn; thà hãy vì danh ấy ngợi khen Ðức Chúa Trời là hơn” (1 Phi-e-rơ 4:16).

Vậy rõ ràng rằng những người theo Đấng Christ trong thời Tân Ước là các tín đồ Đấng Christ và chỉ là các tín đồ Đấng Christ mà thôi. Chúa cũng muốn chúng ta mang danh giống như vậy ngày hôm nay. Nếu chúng ta mang các danh xưng và danh hiệu mà thêm vào danh tín đồ Đấng Christ thì điều đó có nghĩa là chúng ta không thực sự là các tín đồ Đấng Christ. Danh tín đồ Đấng Christ phân biệt một người với những người còn lại trong thế gian và đó là tất cả những gì mà Chúa đòi hỏi.

Trong cả hai danh xưng cho Hội Thánh và cho các thành viên của Hội Thánh, danh xưng của Đấng Christ phải được tôn vinh. Tại sao? Bởi vì cả nhà trên trời và dưới đất đều được đặt tên (Ê-phê-sô 3:14-15), một danh trên hết mọi danh (Phi-líp 2:9-11), và là danh xưng mà trong nó sự cứu rỗi được tìm thấy (Công Vụ Các Sứ Đồ 4:12). Vì vậy, chúng ta phải tin vào danh xưng của Đấng Christ (1 Giăng 5:13), xưng danh Đấng Christ ra (2 Ti-mô-thê 2:19), ăn năn và chịu báp-têm trong danh Đấng Christ (Công Vụ Các Sứ Đồ 2:38), nhóm họp thờ phượng trong danh Đấng Christ ( Ma-thi-ơ 19:20), làm tất cả trong danh của Ngài (Cô-lô-se 3:17), để chúng ta có được sự sống đời đời qua danh của Ngài (Giăng 20:30-31).

Với những gì đã được nói ở trên, chắc chắn rằng không ai có thể nói rằng danh xưng không quan trọng. Chắc chắn rằng không có sự cứu rỗi trong những danh xưng và danh hiệu của con người, nhưng những ai mà mang danh của con người sẽ bị hư mất bởi vì cớ chúng. Mặt khác, sự cứu rỗi chỉ có trong danh của Đấng Christ.

HỘI THÁNH CỦA KINH THÁNH

13 BÀI HỌC ĐƯỢC DẠY TỪ LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI

Tác Giả – J.C. CHOATE

BIÊN DỊCH BỞI HỒNG ÂN & QUÝ HOÀNG

Mục Lục

Ý Nghĩa Của Hội Thánh

Sự Ra Đời Của Hội Thánh

Sự Thành Lập Hội Thánh

Đặc Điểm Nhận Biết Của Hội Thánh

Danh Xưng Của Hội Thánh

Sự Tổ Chức Của Kinh Thánh

Gia Nhập Vào Hội Thánh

Sự Thờ Phượng Của Hội Thánh

Công Việc Của Hội Thánh

Sự Hiệp Một Của Hội Thánh

Tín Điều của Hội Thánh

Lịch Sử Của Hội Thánh

Hội Thánh Ngày Nay